mật ngọt sấm đầu xuân

Thơ

Hạnh ngộ  

Bạn đang xem: mật ngọt sấm đầu xuân

Hạnh ngộ cứ như thể tia chớp

                                  Chim Trắng

Gió bao phiên theo gót hương thơm cau mái ấm ngoại

Tìm ngơ ngẩn cánh chim white thân ái đồng

Niềm khát vọng chở ngày xuân cất cánh mãi

Cỏ xanh lơ lời nói những khúc hát thu trong

Người yêu thương quý dẫu trước đó chưa từng họp mặt

Muôn nẻo đàng vẫn biết lối đợi mong

Đã là sông mối cung cấp khởi tự động điểm đâu

Cũng về đại dương nhằm tạo nên sự sóng mặn

Dầu nắng và nóng lửa dầu bão giông chớp sấm

Phút trùng phùng vẫn như hứa hẹn kể từ lâu

Chưa thấy dáng vẻ biết nụ cười cợt rét mướt áp

Biết tâm tình tri kỷ đôi mắt nhau…

BÙI THỊ XUÂN MAI

Thi pháp mật ong

Ký thương hiệu lên bão táp xuân tươi

Đất trao quyền hành mái ấm trời trả lương

Con ong hành fake tư phương

Thỉnh kinh loại mật kết hương thơm tổ vàng

Ngàn muôn chăm sóc khẽ khàng

Đời ong ko một lỡ xã mặt mày hoa

Mắt môi thàm thụa thiên hà

Nhụy đài sính nghi thịt domain authority nồng nàn

Nóng là tuyết cũng rét mướt ran

Rét là rét cả lửa than thở đang được hồng

Ôm quấn tì vị non sông

Ngọt ngào ko láo nháo với ko và ngọt ngào.

NGUYỄN THANH MỪNG

Tặng vật

Trong kho tàng của riêng biệt em

dường vắng ngắt mặt mày

những lời nói chúc, những phần quà

các ngày nghỉ lễ tình nhân, phụ nữ

Tặng vật mang lại em

những vòng xe cộ nắng và nóng tràn

những cung mây rong ruổi

những quán cóc góc trở thành ám khói

những cái thuyền trăng dọi liêu xiêu

Qua vai anh, sông núi hiu hiu

nghe em hát

về trúc sen ngay gần gũi

về phiên chợ Đồ Yên đắm đuối

tơ hồng quấn chân ông vua bà chúa dân đen

về người dắt em tách vùng cổ tích lọ lem

rời cây táo trĩu cành mùa ngược chín

học yến nhỏ làm tổ bên trên ghềnh đại dương

đan thân ái mây trời ước hứa hẹn trăm năm

Tặng vật hằng ngày giản dị xung quanh em

là góc nhìn một Quy Nhơn trầm tĩnh

ngôi mái ấm nhỏ

ngọn đèn khuya trìu lắng

tiếng ngàn xưa đồng vọng giờ đồng hồ ngàn sau

là nụ cười cợt xô dạt những lo lắng âu

như ghềnh đá há lòng nằm trong sóng gió

nơi yến nhỏ gọi tớ về thực hiện tổ

hoa ưu đàm tiếp tục nở trước thời hạn.

TRẦN THỊ HUYỀN TRANG

Anh ko thể nào là nắm rõ em đâu!

Anh ko thể nào là nắm rõ em đâu!

Dẫu tiếp tục với mọi người trong nhà bao mùa lá rụng

Quán xưa ấy điểm tớ hò hẹn

Cô công ty giờ tóc tiếp tục hoa râm!

Ta ngay gần nhau sao vượt lên trên đỗi xa vời xăm

Dẫu nằm trong toan lo chuyện đời chuyện đạo

Có khi em cuồng lên như đại dương cơ bắt gặp bão

Nhưng tận lòng bản thân nhân hậu hơn hết mùa thu!

Có khi em cười cợt tươi tỉnh như bắt gặp niềm vui

Nào ai biết trong tâm địa cơ đang được khóc

Anh lãng nhân hoả hồng hoa cúc

Anh ơi! Có lưu giữ đàng về!

Có khi rối cả nâng niu tự những đam mê…

Em vẫn vững vàng lòng tự bóng em nhập tim anh còn giữ

Biết nhiều người và ngọt ngào từng lời nói từng chữ

Đêm cộng đồng chống kẻ Bắc người Nam!

Có khi em diện vô cùng sang

Điểm trang vô cùng kỹ

Như nường tiên phủ sóng kiêu sa

Mà nên đâu rộng lớn thông thường với những người ta!

Thương phận bản thân như 1 loại hoa…

Sợ lắm thời hạn ko trở lại

Và tình cơ đem nằm trong tớ mãi mãi

Hay ỉm nỗi sầu nhập hai con mắt trũng sâu!

Anh ko thể nào là nắm rõ em đâu!

Có thể trong cả đời cũng không hiểu nhiều được!

Anh bảo em là ngày đông giá chỉ buốt…

Hãy coi tề, em mang về cả mùa xuân!

VĂN TRỌNG HÙNG

Xuân đâu rồi!

Xuân đâu rồi? Ta ngồi ngó cơn mưa

Thương thương lắm, miền trăng em huyền hạ

Cạn chén quỳnh hương thơm, nghe lòng tảo queo quắt nhớ

Xuân đâu rồi? Ta chất vấn bão táp mưa xưa

Xuân đâu rồi? Ta thám thính mãi nhập thơ

Dấu lá vàng nhạt và màu sắc đôi mắt nhớ

Mái tóc không hề bồng bềnh chân mây nắng và nóng hạ

Dấu tình em mưa nắng và nóng đem nhạt nhẽo nhòa?

Xuân đâu rồi? Ta hội ngộ Lưu Linh

Ôm cái độc bình nhòa màu sắc thiên cổ

Ngồi ngó thiên thu… ông thương miền trăng vỡ

Vuốt túm râu cuồng lốm đốm giọt sương mai

Xuân đâu rồi? Xuân đâu rồi em?

Tiếng sáo Đông Tà long dong miền bão táp hú

Nhịp xuân thức từng nhịp tình viễn xứ

Em ở điểm nào là, hỡi xuân ân xá phương?

Xuân đâu rồi? Sao tớ lại chất vấn em?

Cơn ghen tuông bất thần nửa thương nửa ghét

Ta úp mặt mày nhập khuya nghe huyền nhiên khóc

Nhớ vu vơ vãng khúc Phượng Cầu Hoàng

Xuân đâu rồi? Ta chất vấn Trác Văn Quân

Nàng im re. Mắt buồn mênh mông lắm

Ta chợt tỉnh. Mùa xuân đang được rực nắng

Sông tình tớ, em gội tóc xuân thì.

LÊ ÂN

Nhìn thấy nhập hoa

Rời cố quốc, tôi đã đi được trải qua không ít tầm đường

vẫn còn đem theo như hình bóng những ngày chuẩn bị ngày xuân năm nào là

Những ngày ấy

hoa nở thắm tươi tỉnh nhập mưa phùn và bão táp rét

hoa mỉm cười cợt với những đời người rủi ro khủng hoảng những đời người may mắn

Như thể hoa

là linh hồn của quê mái ấm rộng lượng .

Quán trọ dọc đàng những tối khuya

tôi có những lúc được ngồi tĩnh lặng mặt mày hoa tươi tỉnh thắm

Trong hoa

tôi trông thấy những nhức thương cũ đang được lờ mờ xa

những góc cửa há đi ra niềm kỳ vọng

Một danh nhân của quê nhà tôi tiếp tục phát biểu thay cho niềm hy vọng:

Ai ai cũng đều có cơm trắng no áo ấm

Ai ai cũng rất được học tập .

Trong hoa

tôi trông thấy những bàn tay người trồng hoa lấm bùn đất

nhìn thấy những người dân thông thường sẽ khởi tạo đi ra những vẻ rất đẹp không giống thông thường.

Xem thêm: đơn xin nghỉ phép công ty

Trong hoa

tôi trông thấy một ngày xuân tiếp tục đi ra lên đường và tiếp nối những ngày xuân khác

Dưới hai con mắt chăm sóc của quê hương

tôi ngồi cọng lại toàn bộ ngày xuân tiếp tục trải qua cuộc sống

để trông thấy một ngày xuân ko thể nhạt tàn .

LÊ VĂN NGĂN

Hoa xuân

Hương vừa vặn thông thoáng thơm nức nhập gió

Sắc tiếp tục lung linh rực nắng và nóng vàng

Nườm nượp hoa quê trôi nhập phố

Ngược vui vẻ về từng nẻo thôn trang.

NGUYỄN NGỌC HƯNG

Quà tặng

Tôi hái mang lại em chùm sao ăm ắp nắng

mọc kể từ cây hạnh phúc

tôi hái mang lại em chùm sao cay đắng

mọc kể từ cây tình yêu

Đêm tối chùm sao lấp lánh

mang tôi nằm trong em cho tới dải Ngân Hà

nụ hít tớ trao nhau nẩy lên những mùa màng

rộn giờ đồng hồ dế giờ đồng hồ khóc cười cợt con cái trẻ

những cơn sốt sẽ không còn tràn qua loa miền khu đất nước

tiếng sinh sôi rộn rực đàng cày

Tôi hái mang lại em chùm sao ăm ắp mưa

hạt lóng lánh phân tử mảy tròn trĩnh hôi hổi

mọc kể từ lời nói ru khỏa lấp những triền bom

đêm tối chùm sao nảy mầm

nghe rộn rực ngực em mặt mày trái

mùa màng đàn bà vân vê giờ đồng hồ hát dậy thì

Tôi hái mang lại em chùm sao đang được đi

bước vội vàng bước thì đủng đỉnh

mang theo gót câu lục chén bát quê nhà

ngày ngày em vịn tay nhập đó

sẽ xanh lơ rộng lớn trái đất an bình

Những chùm sao lung linh

hấp háy ẩn hấp háy chìm số phận

sáng ngời lên, hực hỡ xung quanh em…

MAI THÌN

3 đoản khúc ghi chép ở quê nhà

Phố xuân

Xuân về nhập nắng và nóng mưa thưa

một đàn cò white cũng vừa vặn cất cánh qua

không! áo white trăm tà

nữ sinh cất cánh lả cất cánh la phố hồng.

Mưa xuân

Lòng cất cánh mưa những vết bụi đàng xuân

tài hoa mờ mịt bâng khuâng dặm phần

em như cánh hạc trắng ngần

bay nhập bể đau khổ nợ nần đời anh.

Cúc hoa

(Tặng anh Nguyễn An Đình)

Tôi - người con cái của thiên nhiên

dọc đàng hái ngược triền miên phiêu bồng

lòng tôi chảy một loại sông

quê mái ấm là nước bể tấp nập dạt dào

em cười cợt vỡ nằm mê trăng sao

ngày xuân vang tia nắng khơi cúc hoa.

KHỔNG VĨNH NGUYÊN

Tĩnh mặc

đàn cò qua loa sông. trắng

nghiêng bạc nửa chiều. vàng

nhẹ thênh trời cổ tích

trăng ngân lâu năm. bóng xanh lơ.

NGUYỄN ĐÔNG NHẬT

Cuối năm bắt gặp người tình cũ

Nắng vàng chảy tràn cái phố

Hong thô sợi rét cuối mùa

Cội mai già nua đang được thay cho lá

Nụ còn e lệ ao ước xuân…

Chúng bản thân đang được ở vô cùng gần

Sợ va vấp nhập nhau tiếp tục vỡ

Nếu ko hờn ghen tuông vô cớ

Biết đâu trở thành bà xã trở thành chồng?

Thôi thì trả lại bến sông

Cái hít nồng tối xuân ấy

Quên lên đường cuộc tình thơ dại

Ta im re soi nhập đôi mắt nhau.

ĐẶNG THIÊN SƠN

Ði thám thính mùa xuân

Tôi lên đường trong cả một mùa xuân

Tìm nhập ký ức nhập ngần giờ đồng hồ chim

Vườn quê một thuở song mình

Đã rêu xanh lơ một dáng vẻ hình thời gian

Tôi trải qua cuộc tấp nập tàn

Mầm xuân vừa vặn nhú nụ vàng cánh mai

Đường xã quên vệt chân ai

Lũy tre quên bóng sụp lâu năm chiều xưa

Tôi lên đường cuối một cơn mưa

Mùa xuân nhún nhường phún lưa thưa đầm đìa buồn

Có cơn bão táp ngược mặt mày đường

Đưa tôi về với nơi bắt đầu mối cung cấp... thám thính tôi!

NGUYỄN THANH XUÂN

Lặng lẽ xuân

Lặng lẽ Xuân về trước cửa

Tần ngần Tết cho tới hiên nhà

Ta mãi loay hoay… Năm cũ

Ngỡ ngàng trời khu đất hương thơm hoa !

Tết về nhập đôi mắt con cái ta

Tươi hồng hoa khơi buổi sớm

Những nụ mai vàng chớm chớm

Rung rinh nhập nắng và nóng đầu mùa !

Gác lại dở dang năm cũ

Nhấc chén đầu xuân vơi đầy

Buồn nhì mươi năm xa vời xứ

Uống từng nào chén. Chẳng say !

Lặng lẽ xuân về trước cửa

Tần ngần Tết cho tới hiên nhà

Thắp nén hương thơm, lòng hóa học chứa

Ừ, thì năm mới tết đến tiếp tục qua…

THANH DƯƠNG HỒNG

Nhà thơ

Nhà thơ kẻ chuyên cần gieo đau khổ nhức thương hiệu cánh đồng niềm hạnh phúc, kẻ rèn gươm kể từ óc tủy của tớ, lửa đỏ au huyết qua loa ngược tim tảo bễ, miệt trau thực hiện những cuộc sát thương. Hành trình ấy đem ai trao chức vụ, từng con cái ong cần cù việc của riêng biệt bản thân.

Người nhận lấy chẳng nên là mật ngọt, chẳng nên phân tử trai kể từ nhói cát gieo lộc, chỉ nhát chém nhập điểm sâu sắc thẳm, nhằm lưu giữ bản thân còn một ngược tim.

Thanh gươm ấy ko khi nào bại trận, thi sĩ trao mang lại mọi tên xung quanh bản thân, hãy nhận lấy và tự động đâm nhập ngực, hãy tự động bản thân thực hiện một cuộc hồi sinh.

NGÔ LIÊM KHOAN

Tháng Chạp nốc rượu ở ngoại thành Quy Nhơn

giờ này sản phẩm quán nội thành đều nghỉ

tương tư các bạn đương thì lai láng

ta lên quốc lộ địa điểm quán cháo khuya

tâm trạng tối ni rồi mai bình thản

cô công ty cảu rảu bao nhiêu ông lắm lời

uống đem xị rượu tuy nhiên ngồi mềm nhách

vậy cơ thỉnh thoảng khoảng thời gian rất ngắn ly kỳ

năn nỉ em thì thôi bọn này phát biểu nhỏ

tìm rộng lớn nửa mùa may được tối nay

nặng nợ ân tình chữ nghĩa trả vay

thì xót xa vời nhau một ít lẽ thường

chén rượu white khuya nhâm sự nhẹ nhàng dàng

trầm ngầm săm soi trượt phụ vương quốc lộ

nhao nhác xe cộ tối xao xác quán nghèo

chẳng ai dòm ai tuy nhiên lòng xao xiết

giờ thì cô hiểu vì thế sao Cửa Hàng chúng tôi ngồi phía trên.

Xem thêm: soạn bài chương trình địa phương phần văn

ĐÀO ĐỨC TUẤN